VỀ TỊNH THẤT TỪ NGHIÊM
Nhớ Thầy Quảng Hạnh
Lòng rỗng rang chiều nay về thăm lại
Chốn miền xưa bữa nọ vẫn như thường
Còn mát rượi mấy hàng cây tràm đó
Vườn cải vàng lặng trổ nắng chiều vương
Liêu trầm tịch tịnh an màu thanh đạm
Rất đơn sơ giản dị giữa bình yên
Lời mộc mạc mà sâu xa giải thoát
Tự nhiên nghe rơi rụng hết ưu phiền
Chuyện thế sự rỗng rang như vô sự
Có gì đâu tất cả vốn là Không
Chừng ấy thôi khi vụt bừng yếu chỉ
Thì tự do vô ngại cõi bụi hồng
Mộng và thực thành bài ca Bất nhị
Để trầm nhiên tuế nguyệt hát chan hòa
Hòa điệu thở phiêu diêu cười linh động
Không còn chi vướng bận dưới chân qua…
Tâm Nhiên
Với Thầy Quảng Hạnh đứng trong vườn Tịnh Thất Từ Nghiêm ở Phú Mỹ, Bà Rịa-Vũng Tàu, một chiều nào xa xưa bữa nọ…
Thầy quê gốc Duy Xuyên, Quảng Nam. Xuất gia từ thuở thanh xuân.
Trước 1975 từng học Đại học Vạn Hạnh, Sài Gòn.
Sau 1975 Thầy lui về vùng hoang vắng tịch liêu này, cuốc đất trồng rau, sống mộc mạc, thanh bần như một ẩn sỹ.
Thầy thường nhập thất, dịch kinh sách, nổi bật nhất là dịch thi phẩm Phật Sở Hành Tán của Đại sư Mã Minh.
Thầy đã qua chơi bên miền Không Xứ hơn một năm nay rồi.
Bây giờ, Thầy Nhuận Đức (đệ tử) tiếp nối. Thầy đang cuốc cỏ, dọn vườn trong Tịnh Thất Từ Nghiêm…




