NƯỚC MẶN (Thơ Viên Linh)

NƯỚC MẶN

Anh hỏi thời gian sáng hoặc chiều

Lòng sương tuyết nhỏ có đìu hiu

Xa nhau ngàn dặm không tường mặt

Như bụi như tro lạnh ít nhiều?

Như thế năm năm rồi đấy nhỉ

Đời ta thềm mục với sân rêu

Quê người cơm áo đau vô tận

Sống tưởng chừng như chỉ bấy nhiêu.

Chốn cũ tâm hồn còn lẩn khuất

Những tình xa lạc mất thương yêu

Đêm qua mưa đổ cây phong lẻ

Ẩm một lòng lênh láng huyết chiều.

Có phải mùa thu đời đổi sắc

Hay hồn binh bại máu còn reo

Mơ gì bạn cũ mơ ma gọi

Tôn Tẫn còn tin bạn vẫn nghèo.

Áo vàng thôi nhé tâm là Phật

Một lũ ô y chọn Chúa treo

Nước mất con ơi con chửa biết

Việt Nam con hát líu lo đều.

Đêm đêm ba ngủ ba còn thấy

Tuổi trẻ lầm than vẫn mộng điều

Một sớm buông tay rời hải phận

Nhìn lui Đất Nước đã tàn xiêu.

Hôm qua lại mộng mơ gì nhỉ

Ngõ xóm làng thôn góc phố yêu

Không phải mảy may rừng với trại

Tiếng hò tiếng hét tiếng ma kêu.

Ở đâu quê quán đâu làng nước

Đâu bạn đâu em quạ với riều

Ngực mỏng thanh niên già trước tuổi

Mắt vàng tri kỷ những đêm thiêu.

Chung tay làm gối chung tâm sự

Chung mối buồn riêng ít tưởng nhiều

Ly nước san đôi ngoài biển mặn

Ngầm đau cốt hổ hóa hình miêu.

Chúng ta nửa kiếp trong phần mộ

Tưởng sách là kinh sĩ phải nghèo

Tưởng tướng râu hùm ôi tướng khách

Yêu người thục nữ hóa yêu Kiều.

Anh hỏi làm chi ngày với tháng

Đầu râu chưa biết trí đà xiêu

Tâm ta ta gửi bờ sông hận

Còn xác ta trôi tựa cánh bèo.

Có phải ta còn ta đã mất

Mười điều trung tín chín điều điêu

Quê người họ Nguyễn rơi khăn nhỏ

Một bệnh u cư ít hóa nhiều.

Anh hỏi làm chi anh hỏi lấy

Lòng ta không khác, ý ta neo.

Đêm qua mưa đổ cây phong lẻ

Ẩm một lòng lênh láng huyết chiều.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận