Đọc bài thơ BÊN BẾP LẠNH của Thầy Tuệ Sỹ

BÊN BẾP LẠNH
Ai biết mình tóc trắng
Vì yêu ngọn nến tàn
Rừng khuya bên bếp lạnh
Ngồi đợi gió sang canh
– Tuệ Sỹ

Tranh thầy Tuệ Sỹ (Uyên Nguyên)

Dư âm của một đời người đã lặng lẽ cháy hết mình như một ngọn nến trong đêm, để rồi sau tất cả, vẫn điềm nhiên ngồi nghe gió chuyển mùa qua từng canh vắng. Thơ không mở ra một cảnh tượng lớn lao, không dựng lên một bi kịch dữ dội, chỉ tựa một vệt khói mỏng trong chiều muộn, như tiếng củi trở mình trong tro lạnh hay ánh lửa nhỏ nhoi còn sót lại cuối mùa. Bốn câu thơ có sức mạnh kỳ lạ. Ít chữ đến mức tưởng như không còn gì để nói, nhưng lại mở ra một cõi mênh mông. Đây là phong vị của thơ Đông phương cổ điển, nơi cái được nói ra luôn ít hơn nhiều so với điều còn lại trong im lặng. Chỉ còn một khu rừng về đêm, một bếp lửa nguội dần và một con người ngồi lại với thời gian tịch mịch. Lúc này, sau lớp sương khói cảm hoài, luôn thấp thoáng một phẩm cách rất lớn của Thầy chính là lòng kham nhẫn. Chỉ những tâm hồn đã thấu lẽ vô thường mới có thể ngồi yên bên tro tàn mà vẫn giữ được ánh sáng trong đôi mắt…

(Uyên Nguyên)

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất