THƯ CUỐI CÙNG CỦA NHẤT CHI MAI GỞI LẠI SONG THÂN
Trong những ngày giữa tháng 4 này, Phật giáo đồ cả nước rộn ràng hướng về ngày đản sanh của đức Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni, cũng là lúc Ban biên tập Thiện Hoa toàn tập chúng tôi biên tập tới phần Tranh đấu chấn hưng Phật giáo.
Đọc đến lá thư cuối cùng của nữ sinh viên Phật tử Nhất Chi Mai viết cho song thân, tự nhiên không cầm được nước mắt. Cũng vào độ này, 60 năm về trước, Nhất Chi Mai đã tình nguyện đốt tấm thân hoa niên của mình trong lửa dữ để cầu nguyện cho hoà bình dân tộc, cho chấm dứt hận thù nơi tâm hồn nhơn loại.
Đức hy sanh trong sáng, và minh triết của Nhất Chi Mai khiến người đọc trào dâng một niềm tôn kính và biết ơn vô bờ. Chúng ta được học Phật, được sống trong ánh sáng Tam bảo ngày nay là nhờ có những sự hy sanh như vậy của tiền hiền, tiền tổ, của chư thánh tự thiêu vì đạo pháp và dân tộc.
Ngày đức Phật đản sanh!
Cũng là ngày một xác phàm tan rã để đản sanh một NIỀM TIN VÔ NGÃ VỊ THA! tại một nơi đang ngập tràn khói lửa chiến tranh và thù hận.
Một niềm tin thật bi tráng, thay vì đạt được bằng sự tu tập. Đất nước này, Phật giáo nơi đây những năm 1960-1970, phải trả giá bằng nhiều sự hy sanh thân mạng của kiếp người khó được.
Chúng ta cần ghi nhớ để biết ơn. sự biết ơn bất tận không biên giới. Biết ơn để thấy sự duyên hệ nhỏ bé của bản ngã trong vũ trụ mênh mông.
Nhất Chi Mai (1934-1967), tự thiêu lúc 7 giờ 30 mùng 8 tháng 4 AL- Phật đản – PL.2511.
Xin đăng lại nguyên văn lá thư cuối cùng của Nhất Chi Mai gởi lại song thân từ sách 50 năm chấn hưng Phật giáo Việt Nam của cố hòa thượng Thích Thiện Hoa (quyển sách này được đưa vào tập số 10/12 trong Toàn tập, với phụ đề Chấn hưng Phật giáo.
TVHQ
THƯ CUỐI CÙNG CỦA NHẤT CHI MAI GỞI LẠI SONG THÂN
Sài Gòn, ngày 15 tháng 5 năm 1967
Kính lạy ba má,
Ai cũng một lần chết. Xin ba má làm đại thí chủ cho con chết cho tình thương rộng lớn.
Con không điên rồ dại dột dù không chắc mình làm được việc lớn. Một mạng con không hy vọng gì cứu được hàng triệu người? Bên Mỹ đã sáu người tự thiêu mà vẫn không lay chuyển được tấm lòng sắt đá của một số người chủ chiến, những người làm giàu trên xương máu người khác hay muốn cho người khác hy sinh để giữ gìn sản nghiệp, sự yên ổn và sự ích kỷ của mình!
Cái thang cao quá, mỗi người có lòng tự nguyện leo một bực.
Con đường dài mà gai chông quá, mỗi người nhơn bản phải đi một đoạn đường gai chông, tiếp nối bằng cách nầy hay cách khác, mới mong hết được đường dài…
Có thể người ta sẽ bôi nhọ cái chết của con hay họ sẽ tảng lờ đi để cho cái chết của con trở thành vô ích và âm thầm!
Mà có sao! Ba má đừng cần việc đó. Đức Phật sáng suốt hơn họ. Ba má hiểu con hơn họ. Đời nầy có những kết quả mà nhục nhãn thế nhơn không thấy được.
Con biết kết quả đẹp cho Việt Nam hòa bình không chắc con làm được, nhưng hậu quả làm buồn ba má thì chắc chắn là có rồi.
Con lạy ba má!
Xin sáng suốt và bình tĩnh, năm người con, ba má cho đi một người cho nhơn loại. Nếu như viên đạn vô tình thời đao loạn làm mất [của] ba má một đứa con, có phải là oan uổng công lao của ba
má không?
Con tu đấy, con hành đạo bồ-tát mà con hằng thệ nguyện đấy.
Con tin ba má đủ bi, trí, dũng mà hiểu con và mừng cho con.
Có phải sống hoài hủ hỷ với ba má, lo cho riêng mình ba má, làm chút ít việc từ thiện là đủ rồi đâu? Con làm như vầy công đức về ba má không ít và không chừng sau cái chết của con, ba má tiến tu không ít.
“Sắc tức thị không, không tức thị sắc”. Con mất đi mà cũng như còn vậy nghen ba má.
Dằn bớt đau khổ, vui lòng hiến con cho đại nguyện, là ba má không buộc tội con với Phật trời, không làm đau lòng con nơi chín suối.
Phần ba má, xin tiếp tục giùm con những công việc ở thế gian là: Tu – Hành.
Tức là ba má, phải tu tâm dưỡng tánh nhiều nhiều hơn nữa và làm phước thiện suốt những ngày còn lại của ba má. Có như vậy mới thật sự thương con và cho con thêm công đức.
Đất ở P.N.T.A., nữ trang của con, ba má bán hết đi và xin cho con một phần. Phần ấy chi cho những người sau đây…
Số tiền còn lại của ba má và của con, ba má để dành một phần dưỡng già và một phần làm phước thiện (chùa, các cô nhi viện, nhà thương, lao tù, nhà nghèo…).
Đừng tiếc, đời nầy có cái gì mình giữ mãi được đâu, cả con cái mình, cả thân mạng mình không còn giữ được huống gì bạc tiền và sản nghiệp. Đừng xài vô lối thì thôi.
Thi hài con, ba má mua một cái hòm thường thường đem lên Từ Nghiêm để đó tụng kinh rồi đưa ngay lên An Dưỡng địa hỏa táng, coi con có “xá-lợi” không. Dám lắm à nghen! – Chơi chứ không sao đâu ba má. Con không mù quáng và cuồng tín đâu.
Con sáng suốt lắm.
Xin nghe lời con và tha tội cho con!
Hôn ba má thật nhiều!
Con của ba má kính lạy
(Theo Thư Viện Huệ Quang)


