Xuân cảm
HT. Thích Quảng Độ
Xuân đã về đây, trong tuyết sương
Lòng tôi tê tái suốt đêm trường.
Trời nam ngoảnh lại tình chua xót
Hai chục năm rồi xuân chìu thương
Đất mẹ giờ đây biết có hoa
Gió xuân đùa rỡn, nắng chan hòa ?
Hay mờ khói đạn trên đồng nội ?
Lạnh lẽo đêm tàn súng điểm ba?
Tôi nhớ năm xưa thuở thiếu thời
Xuân về, ý sống ngập hồn tôi
Tôi cùng bạn trẻ nơi bờ dậu
Chạy nhảy tưng bừng đuổi bướm chơi
Mẹ tôi lặng lẽ đứng nhìn tôi
Trìu mến thương yêu mỉm miệng cười:
“Con trẻ hôm nay đầm ấm quá
Nguyện cầu mãi mãi chúng vui tươi”
Nhưng giờ hẳn mẹ đau lòng lắm
Bọn trẻ ngày xưa ngập oán thù
Danh lợi giết lần tâm trí chúng
Giết luôn tình cảm lúc ngây thơ
Lạy Đức Từ Bi cứu Mẹ con
Xác xơ giải đất quá hao mòn
Bốn mươi thế kỷ dầm sương gió
Khổ nhục bao lần bởi lũ con?!
(Tokyo đêm trừ tịch)
__________
Bài đăng trên Tạp chí Phổ Thông số 144, ngày 01/03/1965
Thư viện Phật Việt sưu tập và đánh máy
