Thơ Tâm Nhãn

Quê nhà chới với

Nước lũ tràn đồng

Mắt người lệ rơi

Trong cơn thịnh nộ đất trời.

Mất mát, chia ly, lòng đau xước

Xác người trôi nổi

Mũ rơm ai đội

Áo mùng ai mang.

Tình người như ánh đuốc đêm thâu

Giữa màn mưa gió

Vài thuyền nan nhỏ

Xông pha dòng nước, không nao.

Hẹn ngày nắng ấm

Máu đỏ tình thâm

Gạo, mì, thuốc men, áo ấm, trao tặng

Dựng lại ngày mai.

Tâm Nhãn

Hình bên dưới là người Dì ruột được mấy cậu thanh niên xung kích cứu ra khỏi vùng lũ.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận