buổi sáng bên tách trà
Kính tặng Bố.
Khi ánh bình minh đầu tiên hé rạng, cuộc sống này dường như bắt đầu một lần nữa. Buổi sáng không chỉ là lúc để thức dậy, để chuẩn bị cho một ngày mới, mà buổi sáng còn cho chúng ta một phước lành quý báu, là cơ hội để trở về với chính mình, trở về với sự bình yên sẵn có trong mình.
Trong nhịp sống hối hả, chúng ta thường đánh mất chính mình. Chúng ta tồn tại, chứ không thật sự sống. Chúng ta chạy theo những mục tiêu, những kế hoạch, những lo toan, và chúng ta quên rằng hạnh phúc không phải là một đích đến, mà hạnh phúc là con đường đi. Hạnh phúc không là một món quà đến từ bên ngoài, mà hạnh phúc là một trạng thái do mình tạo ra. Đừng đợi đến khi mọi việc hoàn hảo mới cho phép mình được hạnh phúc.
Trong những phút giây đầu tiên của buổi sáng, đừng vội vã, hãy thưởng cho mình một ấm trà. Việc uống trà thường được thực hiện một cách vội vã, vô thức. Chúng ta thường uống trà để giải khát và tỉnh táo, nhưng ít khi chúng ta thực sự sống với tách trà đó. Chúng ta nghĩ rằng mình đang uống trà, nhưng thật ra chúng ta đang nuốt chửng một mớ những tiếc nuối của hôm qua và những lo toan cho ngày mai. Thiền và chánh niệm không phải là điều gì cao siêu vời vợi, chúng có thể hiện diện ngay trong từng ngụm trà. Khi chúng ta uống trà với toàn bộ sự chú tâm của mình, chúng ta không còn là người uống trà vô thức, mà chúng ta đang sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, và đó chính là thiền.
Nhiều người nghĩ rằng thiền là một cái gì đó nghiêm trọng, thiền là phải ngồi xếp bằng trong một không gian tĩnh mịch, nhắm mắt lại, và không suy nghĩ gì cả. Đó là một sự hiểu lầm lớn. Thiền không phải là cố gắng xua đuổi những suy nghĩ, vì chính ý muốn xua đuổi đó cũng là một suy nghĩ, mà thiền chỉ là sự trở về, là sự nhận biết những gì đang diễn ra trong hiện tại. Thiền là một cuộc tình, một cuộc tình với chính mình, một cuộc tình với khoảnh khắc này.
Khi pha trà, hãy lắng nghe tiếng nước sôi, đó là tiếng âm nhạc của vũ trụ đang reo vang. Khoảnh khắc chờ đợi này không phải là lãng phí, mà là thời gian của sự tỉnh thức. Hãy hít một hơi thật sâu, thở ra thật nhẹ. Hơi thở này chính là chiếc cầu nối giữa ta với hiện tại. Hơi thở là chiếc neo kỳ diệu, giúp ta không bị cuốn trôi trong dòng xoáy của vọng tưởng. Mỗi hơi thở đi vào, chúng ta biết rằng mình đang hiện hữu. Mỗi hơi thở đi ra, chúng ta buông bỏ những phiền muộn, lo toan. Liệu chúng ta có thể sống mà không mang theo những gánh nặng của quá khứ hoặc tương tai? Liệu chúng ta có dám cho phép mình được tận hưởng sự bình yên trong từng hơi thở này?
Cầm cánh trà khô trên tay, ngửi mùi hương thơm mộc mạc của đất trời. Cái mùi hương mộc mạc này không cần đến một cái tên, nó chỉ là nó. Khi rót nước vào ấm, hãy rót với sự chậm rãi và chánh niệm. Cảm nhận sự nóng ấm từ hơi nước bốc lên, nhìn những cánh trà từ từ nở ra, lan tỏa hương thơm. Hương thơm này không chỉ là mùi hương của trà, mà còn là mùi hương của đất, của nước, của nắng, của gió và của cả vũ trụ cô đọng trong làn hương ấy.
Khi tách trà đã rót ra, hãy nhìn màu sắc của nước trà, nó đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nâng tách trà lên, cảm nhận hơi ấm đang lan tỏa vào lòng bàn tay. Sự ấm áp đang lan truyền đó, nhắc nhở chúng ta về sự sống đang chảy. Nhấp một ngụm nhỏ, hãy để hương vị trà lan tỏa khắp lưỡi. Khi chúng ta tập trung vào vị của trà, chúng ta đang sống sâu sắc với khoảnh khắc này. Chúng ta không còn là người đang uống trà vội vã, chúng ta là sự sống đang tỉnh thức. Và sự tỉnh thức này là một phép lạ.
Tâm trí là một “gã lang thang” không mệt mỏi, nếu tâm trí đang rong ruổi đâu đó, chúng ta vắng mặt ngay trong chính cuộc đời của mình. Hãy nhẹ nhàng mời “gã lang thang” quay trở lại với cảm giác nóng ấm của tách trà trên tay, và với vị trà trên lưỡi. Trà chỉ là trà khi chúng ta hoàn toàn ở đó với nó, đừng lãng phí tách trà và cũng đừng lãng phí cuộc đời. Tách trà chính là cuộc sống, và mỗi ngụm trà là khoảnh khắc của sự tồn tại. Nếu chúng ta có thể uống tách trà một cách trọn vẹn, chúng ta có thể sống cuộc đời mình một cách trọn vẹn.
Tách trà cũng là một lời nhắc nhở về sự buông bỏ. Khi uống xong, chúng ta buông tách trà xuống. Cũng vậy, những lo lắng, những phiền muộn cũng cần được buông bỏ. Chúng đến, chúng ta nhận biết chúng, và sau đó hãy để chúng trôi đi, giống như những đám mây đang trôi trên bầu trời. Chúng đến rồi đi, không có gì vĩnh viễn.
Việc uống trà trong chánh niệm là một hình thức thiền định tuyệt vời. Nếu chúng ta có thể chánh niệm khi đang uống trà, thì chúng ta cũng có thể chánh niệm khi đang lái xe, khi đang ăn, khi đang làm công việc… Chánh niệm là ý thức sâu sắc về những gì đang diễn ra, ngay tại đây và ngay bây giờ. Chánh niệm tạo ra sự tĩnh lặng, trong tĩnh lặng chúng ta có thể thấy mọi thứ rõ ràng hơn và phản ứng với cuộc sống một cách bình an hơn.
Một tách trà buổi sáng, một ngụm chánh niệm, một hơi thở thiền, chúng ta có hẹn với cuộc sống rực rỡ như ánh nắng ban mai của hôm nay, đừng để lỡ hẹn!
Uống trà đi, rồi làm gì khác, nhưng đừng trộn lẫn chúng!
BẢO KHÁNH
Ảnh minh hoạ: AI
