VIẾT CHO THẦY PHƯỚC AN
Tuyết trắng bay đầy khung cửa ngoại, nghìn trùng non nước, từ phương xa, sư huynh nhắn gửi: bệnh thầy trở nặng lại đêm nay.

Tôi nghĩ ngợi chắc thầy hiễu rõ, đến lúc huyễn thân mỏi mệt, như chút nắng hóa chiều bên hiên. Thầy đã nguyên lòng lân mẫn với nhân gian. Dùng bút mực chuyển chữ nghĩa xoay vần, chở đạo vào đời; biến ngôn từ chư Phật thành lời vàng cho thế giới bớt thương đau, hóa vô vàn phù sa cho sen từ tâm nở rộ đầy nhân thế. Mấy mươi năm ngộ Ta-bà dâu bể, sá gì thân xác lúc bệnh đau, chẳng qua là lời nhắc nhở, thân là quán trọ, mượn trả trả vay.
Đến lúc tay thầy rời bút, lắng nghe hơi thở, mặc kệ “sắc-không” xoay trở. Nếu có kiếp nào còn duyên gặp gỡ, tôi ngồi bên thầy dưới mái hiên chùa, dịch thêm một câu kinh chưa trọn nghĩa,
viết tiếp “đoạn đường” chưa đủ lời Phật xưa. Chữ với nghĩa, tôi và thầy nồng nàn hương sắc, tặng cuộc đời một đóa ngát chân thường.
Đường hoằng pháp gió bụi, thầy đi rồi, bút mực cạn, ý kinh còn đó, tứ đại chao nghiêng gió, song ánh thiền sáng tỏ, “đuốc tuệ trổ hoa vàng”, ngát nhân gian đạo pháp vút bay.
Bên đồi vắng, một am mây thanh khiết
Thầy ẩn cư quên hết chuyện nhân gian
Tóc sương pha, màu hạc nội thanh nhàn
Tây gầy guộc viết từng trang giấy cũ
Mắt quắc thước soi ngàn năm bụi phủ
Lòng bình tâm theo nét chữ không hư
Trên giấy mực văn từ xoay con chữ
Mang hồn thiêng mang nước Việt thiên thu.
Đêm có lúc, trăng nằm trên mái cỏ,
Thầy ngồi yên, như đá cũng ngồi yên.
Tôi chẳng biết thầy nghĩ gì trong đó,
Chỉ thấy thầy lòng lặng xuống như thiền.
Gió thoảng qua, trang sách còn để ngỏ
Thầy ngủ quên trong mộng điệp huy hoàng
Dưới bóng tùng, trăng thượng tuần sáng rõ
Hồn thi nhân cùng đất nước thênh thang.
Tâm Nhãn
– Hình bên dưới, ngày mùng 4 tết, năm 2013, thầy Phước An, thầy Đức Thắng, thầy Chúc Tráng, Nguyên An, Tâm Nhãn, Nguyên Thịnh, Đạo Luận cùng lên thăm thầy Tuệ Sỹ tại Thị ngạn am (xã Đamb’ri, Bảo Lộc, Lâm Đồng). Trong hình đã có hai người rời cõi tạm.
